Title: Than Normal
Author: Oumi Aisa
Disclaimer: tất cả
nhân vật thuộc về má Amano, mình chỉ sở hữu cốt truyện^-^
Genre: Family,
Humor, Oneshot
Rating: G
Summary: Vào một
ngày nọ, mọi thứ bỗng trở nên kỳ lạ hơn
bình thường.
Status: completed
A/N: Nói chung fic
này có khá nhiều đoạn dìm hàng mấy anh Tsuna, Gokudera, Yamamoto và Ryohei. Có gì mọi
người thông cảm vậy! =.=”
“Lời nói”
‘Suy nghĩ’
Otanjoubi omedetou – Chúc mừng
sinh nhật
~*Than normal*~
Ngày 5 tháng 5 hôm đó là một ngày
đẹp trời hơn bình thường rất nhiều, thời tiết không quá lạnh mà cũng chẳng quá nóng, bầu trời cũng khá quang đãng, thi thoảng lại thấy một vài đám mây trắng trôi bồng bềnh tự do trên cái nền xanh ngắt đến chói lóa ấy. Không khí trong khu phố cũng có vẻ ồn ào náo nhiệt hơn bình thường khi tất cả mọi người ai cũng
hí hửng lo chuẩn bị treo những chiếc đèn lồng cá chép sặc sỡ, chào mừng ngày
lễ truyền thống của các bé trai ở đất nước phù tang này. Tóm lại, hôm nay mọi thứ ở Namimori đều có phần “hơn bình thường” một chút, và dĩ
nhiên, không tránh khỏi việc có vài thành phần “bất hảo” nào đó cũng đang cảm thấy rất ư là bực bội hơn
bình thường.
Điển hình là người đứng đầu Ủy
ban Kỷ luật Namimori – Hibari Kyouya. Mới sáng sớm mà đã thấy bầu không khí
âm u vây quanh “động vật ăn thịt” khét tiếng của Namimori thì đúng là không ai có thể cảm thấy dễ chịu được. Tất cả người đi đường đều cố gắng tránh xa anh nhất có thể để đảm bảo cho tính mạng mình được an toàn và thầm nguyền rủa cái tên trời đánh nào đấy dám cả gan làm loạn
khiến cho vị hội trưởng kia phải nộ khí xung thiên ngay từ sáng.
Nếu chỉ là một ngày bình thường nào đó thì những điều họ nghĩ trong đầu từ nãy đến giờ ắt hẳn sẽ đúng rồi, nhưng xin được phép đính chính lại: Hôm nay không phải
là ngày đó. Mà là một ngày cực kỳ, cực kỳ bất
bình thường và tại sao nó lại bất bình thường thì chỉ có người trong cuộc mới hiểu
được. Nói ngắn gọn là những người kia đã đoán sai hoàn toàn về lý do khiến cho
Hibari Kyouya phải tức giận.
Đầu tiên, “người” ở đây chính xác
là “một đám người”, à không, “một đám động vật ăn cỏ” thường hay tụ tập gây mất
trật tự (đối với Hibari là thế). Tên có thể gọi là đầu đàn thì cực kỳ
nhát gan, hễ có chuyện một chút là lại ré lên như mấy đứa con gái. Ba thành
viên còn lại cũng không phải tay vừa: một kẻ chuyên đi xả bom
(nghĩa đen đấy ạ =.=”), một kẻ chuyên cười ngu trong những lúc dầu sôi lửa bỏng
nhất và một kẻ chuyên “HẾT MÌNH” một cách quá đáng.
Và điều thứ hai, không phải vì
chúng gây náo loạn nên làm anh bực bội mà bởi vì chúng không hề có bất cứ hành
động hay ý định phá vỡ luật lệ nào-điều mà chúng vẫn thường xuyên làm nên mới khiến anh cảm thấy khó chịu đến thế,
từ đó đâm ra cáu bẳn.
Hibari Kyouya là người ghét những
thứ không minh bạch, rõ ràng. Thế giới trong mắt anh vô cùng đơn giản, nó được
chia làm hai loại người… à không, hai loại động vật. Một là những “động vật ăn
cỏ” phức tạp, khó đoán như anh và akanbou (tính cách anh dễ đoán thấy mồ =.=”),
hai là những “động vật ăn cỏ” chuyên tụ tập thành bầy và cực kỳ dễ đoán như
Sawada Tsunayoshi và lũ bạn của cậu ta.
Thế mà hôm nay trái đất có vẻ vừa
lộn ngược 180 độ rồi! Này nhé, đám động vật ăn cỏ đó không hề tụ tập, không hề
gây ồn ào, không nghe bất cứ tiếng ré với volume cực đại nào từ tên Sawada, cũng
không ngửi thấy mùi thuốc lá khó chịu trong không khí, không nghe thấy tiếng
cười ngu nào từ tên động vật mê bóng chày và cũng chẳng có tiếng la “HẾT MÌNH”
của người cuối cùng nốt!
‘Đám động vật ăn cỏ đó đang cố
trở thành kẻ đi ăn thịt à?’ Hibari thực có hơi buồn cười với suy nghĩ không căn
cứ đó nhưng còn lâu anh mới thể hiện nó ra bên ngoài khuôn mặt vô cảm của mình.
Ừ thì cứ xem là mấy tên đó ăn
trúng thứ gì nên đầu óc có hơi điên điên một chút đi, mà cho dù chúng thật sự đang
có âm mưu gì đó, miễn không làm tổn hại đến Namimori thì sao cũng được nên anh
tạm gác chuyện đó qua một bên. Ngoài việc đó ra thì cũng còn một việc nữa khiến anh
khó chịu từ sáng đến giờ.
Thường thì vào mỗi sáng lúc anh thức dậy, Hibird đều lập tức bây đến chỗ anh, hát bài ca của Nami-chuu. Nó biết anh thích bài đó lắm nên lúc nào cũng ríu rít hát mãi, cứ như để lấy lòng chủ nhân của mình vậy. Thế mà sáng nay lại chẳng thấy tăm hơi đâu cả. Thêm một chuyện bực bội!
Kể cả Kusakabe Tetsuya, hội phó Ủy ban Kỷ luật cũng cư xử khá kỳ lạ, làm việc mà đầu óc cứ để đi đâu ấy, anh gọi mãi mà chẳng để ý, thế là bực mình, cây tonfa được rút bay thẳng vào mặt tên “Elvis Presley thứ hai” không thương tiếc. Ngồi trong phòng ngẫm nghĩ lại mấy chuyện lúc sáng thôi cũng đủ làm Hibari tức điên lên rồi, anh nghiến răng ken két, tờ giấy đang cầm trong tay đã bị vò cho nhăn nhúm từ bao giờ.
Thường thì vào mỗi sáng lúc anh thức dậy, Hibird đều lập tức bây đến chỗ anh, hát bài ca của Nami-chuu. Nó biết anh thích bài đó lắm nên lúc nào cũng ríu rít hát mãi, cứ như để lấy lòng chủ nhân của mình vậy. Thế mà sáng nay lại chẳng thấy tăm hơi đâu cả. Thêm một chuyện bực bội!
Kể cả Kusakabe Tetsuya, hội phó Ủy ban Kỷ luật cũng cư xử khá kỳ lạ, làm việc mà đầu óc cứ để đi đâu ấy, anh gọi mãi mà chẳng để ý, thế là bực mình, cây tonfa được rút bay thẳng vào mặt tên “Elvis Presley thứ hai” không thương tiếc. Ngồi trong phòng ngẫm nghĩ lại mấy chuyện lúc sáng thôi cũng đủ làm Hibari tức điên lên rồi, anh nghiến răng ken két, tờ giấy đang cầm trong tay đã bị vò cho nhăn nhúm từ bao giờ.
‘Hôm nay là cái ngày quái quỷ gì
mà đủ chuyện bực bội thế này?’
*
o0o * o0o
*
Và anh cứ giữ cái tâm trạng đó
tới tận lúc tan trường. Đang làm vài công việc giấy tờ cho buổi hội thao sắp tới
thì đột nhiên Hibari nghe có tiếng bước chân càng lúc càng gần, tiếp theo sau đó là vài
tiếng cốc cửa nhẹ nhàng. Rõ ràng không phải là Kusakabe Tetsuya, vậy chỉ có khả
năng là một tên “động vật ăn cỏ” nào đó thôi.
“Vào đi!” Anh sẵng giọng, pha
chút bực tức. Nếu không phải là chuyện gì quan trọng mà dám làm phiền anh thì
anh sẽ ‘cắn chết’ kẻ đó! Sáng giờ chưa có dịp dùng tới cây tonfa, đã ngứa
tay ngứa chân lắm rồi!
“Kumo no hito…” Cái giọng này…
anh nhận ra nó, hóa ra là con rối của tên đầu dứa kia. Tâm trạng đang không tốt
mà lại nhìn thấy cái kiểu đầu dứa quái đản ấy làm cho thang nhiệt kế đo sự tức giận
trong Hibari đi lên đến đỉnh điểm, sắp vỡ đến nơi rồi.
“Có gì thì nói mau! Ta không
rảnh.”
Chất giọng đều đều và có phần lãnh
khốc của anh khiến cho cô gái đứng trước mặt càng thêm phần run sợ. Cô khẽ nuốt
nước bọt, tự trách cái số xui xẻo của mình. ‘Đành chịu thôi, mình đã bốc trúng
nhiệm vụ này trong phần rút thăm mà.’ Cô tự an ủi mình rồi lấy một hơi thật
dài, cô nói to. “Mukuro-sama muốn đấu với anh trên sân thượng ngay bây giờ ạ!”
Đôi mắt anh lóe lên trước những
từ ngữ đó, một cái nhếch mép đầy nguy hiểm nhanh chóng xuất hiện trên khuôn mặt
sắc lạnh của vị hội trưởng. ‘Cuối cùng cũng có thể giải tỏa nỗi bực bội này!’
Anh nhanh chóng gật đầu và nói với cô lên sân thượng trước. Với tay lấy chiếc
áo khoác để hờ trên vai, anh nắm chặt cây tonfa đến nỗi những đốt tay trắng
bệch cả ra, đôi mắt xám xanh nhìn vào thanh kim loại tràn đầy vẻ khát máu và bạo tàn, thứ
có thể khiến cho bất cứ người bình thường nào phải bỏ chạy vì sợ hãi.
Vừa đặt chân lên sân thượng, anh
lập tức lao vào tấn công Chrome Dokuro, ngay tức khắc khiến cho con người
đang bị giam cầm trong thủy ngục kia buộc phải tỉnh giấc. Hắn dễ dàng chặn đòn tấn công
của anh lại với cây đinh ba và nở một tràng cười ‘Kufufufu’ quen thuộc. Hai
người nhanh chóng lao vào trận chiến của mình, không có chút ý thức gì về những
thứ xung quanh.
Trận chiến kéo dài cho đến gần nửa
tiếng sau. Tiếng kim loại va vào nhau chan chát đau cả tai, may mà lúc ấy chẳng còn ai ở trường nữa nếu không thì bị điếc hết cả đám rồi. Nhân lúc anh có chút sơ hở, Mukuro lập tức nhảy xuống tầng dưới khiến cho vị hội trưởng phải tức tốc đuổi theo, trên gương mặt vẫn giữ sự thích thú không thể kiềm chế được khi giao chiến với một kẻ thù mạnh. Mukuro lao vào một căn phòng tối om, đột nhiên lên tiếng “Ta xong việc rồi, giao lại Chrome yêu quý của ta cho
ngươi chăm sóc đấy, Sawada Tsunayoshi.” cứ như là đang độc thoại.
“Rầmmm” Cánh cửa đột ngột bị
tung mạnh ra không thương tiếc bởi một lực đẩy cực lớn do vị hội trưởng gây nên. ‘Mình
chắc là hắn đã đi vào đây.’ Ngay lúc anh tiến bước đầu tiên vào phòng, bóng đèn
bỗng dưng bật sáng và kéo theo đó là hàng loạt những tiếng nổ nhỏ lách tách
như khi ta chơi pháo sáng. Khi anh nhận thức được chuyện gì đang diễn ra thì đầu của anh đã
bị ngập kín trong những sợi dây màu mè mất rồi, hơn nữa mái tóc đen nhánh còn
bị dính bết vào bởi một thứ bọt trắng xóa nào đó.
“OTANJOUBI OMEDETOU
HIBARI-SAN/HIBARI/KUMO NO HITO!!!!”
Vâng, thưa các đọc giả, Hibari đã
gần như, mới gần như thôi, mém chút nữa là đã ngả ngửa ra sau
rồi. May mà anh đã kịp dừng lại, nếu không thì quê phải biết! Đứng trước mặt
anh là những gương mặt vô cùng quen thuộc: “lũ động vật ăn cỏ”, con rối của tên
đầu dứa và akanbou. Bây giờ thì anh cũng chẳng buồn hỏi lý do họ có mặt ở đây để làm
gì bởi vì trong đầu anh lúc này chỉ đủ chỗ chứa cho một thắc mắc duy nhất: Đám người này vừa nói cái gì ấy nhỉ…?
Chờ vài giây sau mà vẫn thấy anh không có phản ứng gì, Tsuna mới lên tiếng, ái ngại.
“Uhm… Hibari-san, cho bọn em xin
lỗi nếu anh cảm thấy phiền phức nhưng bọn em thật sự muốn tổ chức…” Trông thấy
vẻ mặt đằng đằng sát khí của Hibari, mồ hôi của cậu đổ ra, ướt đẫm cả áo như vừa mới tắm xong “…một buổi
tiệc sinh nhật cho anh ạ.” Cậu nuốt nước bọt.
‘Sinh nhật mình? Là hôm nay à?’
“Ta không quan tâm, trường đã tan
từ lâu còn chưa chịu về nhà, cộng thêm tội tụ tập và gây ồn ào ngay trước mặt
ta. Kami korosu!”
Sau đó như thế nào thì ai cũng có
thể đoán ra được nên bây giờ chúng ta chỉ liệt kê ra những hậu quả cực kỳ khủng khiếp sau khi
Hibari Kyouya đã rời khỏi căn phòng thôi nhé! Những thứ này đối với nhân loại thì cũng chẳng đáng là bao đâu nhưng với toàn thể người dân ở Namimori thì lại hơi bị lớn đấy: vài bộ bàn ghế bị
hỏng, rất nhiều vệt máu bắn tung tóe trên tường, vài con chim bị “ngủm” do giật mình khi nghe thấy những tiếng la rất chi là
khủng khiếp từ ngôi trường vốn rất "yên bình" này và té xuống nền gạch, bốn nam sinh bị đánh u đầu mẻ
trán đến mức “cha mẹ nhận không ra” và sau đó vài ngày, các y bác sĩ tình cờ
phát hiện ra một điều kỳ lạ là sức nghe của người dân Namimori đã bị giảm đi
vài phần “không rõ nguyên do”. Duy chỉ có hai người không bị hề hấn gì Reborn
và Chrome (Hibari thì khỏi nói) vì họ đã nhanh chân chuồn trước khi Hibari
Kyouya nổi cơn tam bành. Công nhận thông minh đáo để!
Tại nhà Tsuna, 9h tối hôm đó
“Hu hu hu, tại sao chỉ có cậu với
Chrome là không bị hết thế hả Reborn?” Tsuna than vãn, lấy tay xoa xoa vào cái
cằm bị cây tonfa huých trúng mà rên.
“Đừng lắm chuyện! Hôm nay là sinh
nhật Hibari nên cậu mới được thua cậu ta. Sau này nếu có để thua Guardian của
mình một lần nữa là-” nói rồi đá vào cái đầu còn đang băng bó của Tsuna “-cậu
sẽ phải chịu đau gấp mười lần hôm nay. Nghe rõ chưa?” Reborn bước ra khỏi phòng, trên mặt vẫn còn lưu lại một nụ cười nham hiểm
quen thuộc.
Và cuối cùng, không ai có thể
biết được tối hôm đó vị hội trưởng “yêu quý” của họ đã có một giấc ngủ ngon hơn bình thường như thế nào.
~The end~
*Extra:
Đến tận 7h tối hôm đó Hibird mới
trở về. Trông nó chẳng khác nào vừa đi tắm bùn miễn phí ở đâu đó về vậy, mấy
túm lông vàng óng mượt mà Hibari từng thích chạm vào giờ đây dính toàn đất cát,
đen nhẻm, nhưng điều đó không khiến Hibari thấy bất ngờ tí nào, “cục bông di
động” ấy đi nghịch phá ở đâu thì liên quan gì tới anh chứ, anh cảm thấy có chút
kỳ lạ vì thứ nó đang ngậm trong mỏ cơ. Đó là một nhánh cỏ 4 lá
trông khá là nhàu nát, chắc là do Hibird đã lỡ làm rớt đâu đó và đã cắp đi cắp
lại nhiều lần trong lúc nhặt lại đây mà. Lúc "cục bông vàng" trở về anh chỉ vừa tắm xong,
vừa trông thấy anh đi ra khỏi phòng tắm, ngay lập tức nó bay đến chỗ chủ nhân
mình và thả nhành cỏ xuống đôi vai trần của anh, sau đó lại bay lòng vòng khắp
nhà và hát không ngớt lời, cứ một giai điệu đó lặp đi lặp lại mấy lần.
Ureshii na kyo wa~
Tanoshii na kyo wa~
Tanjoubi omedeto~
Uta no utaimasho~~ (*)
Anh thực có hơi chút ngạc nhiên,
rốt cuộc là nó học được bài hát này ở đâu vậy nhỉ? Mà thôi, giờ việc đó cũng
chẳng quan trọng là mấy!
“NGƯƠI!” Anh đột ngột lên tiếng
và nắm lấy nó một cách thô bạo, không để ý đến khuôn mặt đang dần tái xanh của
chú sẻ (chim cũng tái mặt được à?). Nó tiếp tục hát nhưng giọng có phần nhỏ hơn
và yếu hơn trước nhiều, băn khoăn không biết mình đã làm sai điều gì mà để chủ
nhân phải nổi giận.
“Ai cho phép ngươi hát bài nào khác
ngoài bài hát truyền thống trường hả? Thật-đáng-bị-trừng-phạt!...” Anh gằn
giọng. Cục bông nhỏ tội nghiệp đó ngưng hát, khẽ kêu lên một tiếng “Hibari” yếu
ớt, đôi mắt đen rưng rưng như sắp khóc. “…Được rồi, phạt ngươi không cho tắm
một mình nữa… tối nay ta sẽ tắm cho ngươi, cứ chuẩn bị tinh thần mà chịu đau
đi!” Cái nhếch mép có phần gian tà.
“Hibari, Hibari” Khuôn mặt chú
chim rạng rỡ trở lại, nó nhìn nụ cười nhẹ nhàng của vị chủ nhân và kêu lên vài
tiếng “Hibari Hibari” một cách thỏa mãn xen lẫn cả sự phấn khởi. Một ngày kỳ lạ
ở Namimori đã kết thúc như vậy đó.
(*) Bài Happy birthday theo tiếng
Nhật
